Cập nhật 2 ngày trước
Người trong kinh thành gọi ta là "Đường xú ô", bởi vì quanh năm suốt tháng, trên người ta chỉ có mùi giấm chua ngâm xác và mùi tử khí thối rữa. Cha ta từng là ngỗ tác giỏi nhất Kinh Triệu phủ, nhưng ông đã bị sát hại mười năm trước. Từ đó, ta sống giữa những xác chết, dùng dao mổ để tìm cơm ăn. Ta không biết gảy đàn, không biết vẽ tranh, thứ ta giỏi nhất là khiến người chết mở miệng. Hôm đó, Kinh Triệu phủ tiếp nhận một cái xác trôi sông. Khi lưỡi dao của ta rạch đường dọc trên lồng ngực gầy guộc, mũi dao chạm phải một vật cứng trong dạ dày gã. Gắp vật đó ra, rửa sạch lớp dịch vị bốc mùi, tim ta bỗng nảy lên một nhịp lạnh ngắt. Đó là một miếng ngọc bài bằng hắc ngọc, khắc một chữ duy nhất: Trì. "Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ - Yến Trì." Một giọng nói trầm thấp, mang theo hơi lạnh của sương đêm vang lên từ phía cửa phòng khám nghiệm. Ta ngẩng đầu. Nam nhân vận phi ngư phục màu đỏ thẫm, thêu chỉ vàng lộng lẫy bước vào. Khuôn mặt hắn tuấn tú nhưng góc cạnh như đao khắc, đôi mắt chim ưng ngập tràn sát khí. Hắn nhìn miếng ngọc trên tay ta, rồi nhìn vệt máu trên tạp dề của ta, nhếch môi cười nhạt: "Đường cô nương, thứ nàng đang cầm là tang vật định tội ta sao?"