Chunghwa

Khói tàn trên sông lạc · Chương 11

Khói tàn sông cũ, có án rồi

11/7/2026

Ba năm sau.

Tại một huyện nhỏ ven sông Lạc, quanh năm sương khói bao phủ. Cuộc thanh trừng năm xưa kết thúc bằng việc ba trăm Cẩm Y Vệ được giảm án lưu đày, còn Yến Trì không chết, nhưng bị cách chức, tịch thu gia sản. Liễu Thanh Dao cũng đã hủy hôn, gả cho người khác. Hắn triệt để biến mất khỏi kinh thành.

Bên bờ sông, có một quán trà nhỏ cũ kỹ, biển hiệu đã bạc màu.

Một nam nhân vóc dáng cao lớn, vận bố y giản dị đang một tay nhóm bếp củi. Mắt trái của hắn đeo một dải băng màu đen - di chứng của những trận tra tấn năm xưa trong ngục tối. Dù chỉ còn một mắt, khí chất trầm mặc, cô độc của hắn vẫn khiến người ta không dám lại gần.

Tiếng chuông gió trước cửa vang lên.

Một nữ tử gầy gộc, vai đeo một chiếc hòm gỗ ngỗ tác nặng nề, bước vào quán. Trên lưng nàng, dù qua lớp áo dày, vẫn thấp thoáng vết sẹo của hai mươi roi năm ấy.

Nàng không nói lời xin lỗi vì lỗi lầm ba năm trước. Hắn cũng không hỏi vì sao nàng tìm được đến tận đây.

Ta đặt chiếc hòm ngỗ tác xuống chiếc bàn gỗ thô, nhìn hắn, khẽ mỉm cười, giọng nói vẫn bình thản như ngày đầu gặp gỡ ở phòng khám nghiệm Kinh Triệu phủ:

"Có án."

Yến Trì dừng động tác nhóm củi. Hắn ngước mắt trái duy nhất còn lại nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt, dịu dàng và dung túng:

"Lần này... tin ta chứ?"

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, gật đầu:

"Tin."

Gió thổi qua sông Lạc, khói tàn dần tan, nhưng người đứng trước mặt, rốt cuộc đã có thể cùng nhau đi đến tận cùng chân tướng.