"Hoàng thượng có chỉ, chuỗi án mạng liên hoàn ở kinh thành có liên quan đến quan viên triều đình. Ngỗ tác Đường Tư Ý của Kinh Triệu phủ có tài suy luận, nay lệnh cho phối hợp cùng Cẩm Y Vệ điều tra. Kẻ nào kháng chỉ, trảm!"
Tấm thánh chỉ màu vàng ròng ném bộp xuống bàn gỗ. Ta nhìn Yến Trì, hắn nhìn ta, trong mắt cả hai đều là sự chán ghét không hề che giấu.
Hắn nghĩ ta là kẻ nhiều chuyện, mượn gió bẻ măng để triệt hạ Cẩm Y Vệ. Ta nghĩ hắn là tên gian thần độc ác, tay nhuốm đầy máu của những trung thần lương đống.
"Đường cô nương, phủ Cẩm Y Vệ không phải là nơi dành cho thứ nữ tử thích nghịch xác chết như nàng đâu," Yến Trì lạnh lùng nói khi ta xách hòm gỗ bước theo hắn.
"Chỉ huy sứ đại nhân yên tâm," ta bình thản đáp, "đối với ta, người sống mới đáng sợ, còn người chết... đôi khi còn sạch sẽ hơn vũng bùn quyền lực của ngài."
Ngay ngày hôm sau, thiên hạ xôn xao tin Đại lý tự khanh Liễu đại nhân chuẩn bị gả đích nữ Liễu Thanh Dao cho Yến Trì. Đó là một cuộc hôn nhân chính trị, hai bên không hề có tình cảm. Nhưng ta từng thấy Liễu Thanh Dao đứng dưới tán hoa đào, ánh mắt nhìn Yến Trì vừa e ấp vừa si mê.
Hắn không có bạch nguyệt quang, thứ duy nhất hắn yêu là quyền lực và chân tướng. Một kẻ như vậy, làm sao biết rung động?
