Chỉ trong một đêm, phong vân đổi sắc.
Hoàng đế nổi giận lôi đình. Toàn bộ Cẩm Y Vệ bị quy vào tội phản nghịch. Hơn ba trăm người bị tống giam vào ngục tối, tiếng khóc than, tiếng xiềng xích vang động cả một góc kinh thành.
Yến Trì bị giải đi qua con phố chính. Hắn vận tù phục trắng xóa, tóc xõa cơ cực, bước đi nặng nề vì xích sắt. Ta đứng lẫn trong đám đông, nhìn hắn trân trân.
Hắn không biện minh một lời trước triều đình. Hắn không khai ra ta là người cung cấp hồ sơ. Hắn nhận hết mọi tội danh phản nghịch về mình.
Đêm trước ngày hành hình, ta dùng toàn bộ tiền tiết kiệm để đút lót cho ngục tốt vào gặp hắn. Hắn ngồi trong góc tối, trên người đầy vết roi rớm máu, nhưng đôi mắt vẫn sáng như sao găm.
Ta quỳ sụp trước chấn song sắt, khóc nghẹn ngào: "Tại sao ngươi không khai ta ra? Là ta hại ngươi! Là ta hại chết ba trăm mạng người của Cẩm Y Vệ! Yến Trì, ngươi mắng ta đi, ngươi giết ta đi!"
Hắn chầm chậm bò đến gần chấn song, đưa bàn tay đầy vết thương qua khe sắt, khẽ vuốt tóc ta. Hắn cười, một nụ cười hiền từ và xót xa chưa từng có:
"Nếu nàng biết sự thật... nàng sẽ tự trách cả đời. Thà rằng nàng cứ hận ta, Ý Nhi à."
