Lục Đình Uyên không dùng quyền lực của một Vương gia để ép Tần Ý quay về kinh thành. Hắn biết, hoàng cung hay vương phủ đối với nàng bây giờ chỉ là những chiếc lồng giam đầy máu và nước mắt.
Ngay ngày hôm sau, ngôi nhà trống đối diện với quán cháo của Tần Ý có chủ mới. Lục Đình Uyên mua lại nơi đó, trút bỏ cẩm bào cựu phục, tự tay mặc vào vải thô áo bố.
Suốt hai năm sau đó, vị Tần Vương từng hô phong hoán vũ nơi triều đình biến thành một nam nhân bình dị trong trấn nhỏ.
Ngày nào người ta cũng thấy hắn giúp dân trong trấn làm việc. Đoạn đường nào gập ghềnh, hắn tự tay vác đá đến lát lại; cây cầu gỗ nào mục nát qua sông, hắn cùng phu quân trong làng dầm mình dưới nước lạnh để sửa sang; giếng nước của làng xa, hắn gánh nước giúp những người già neo đơn. Mỗi khi Tần Ý lên núi hái thuốc, hắn luôn lặng lẽ đi phía sau cách mười bước chân, trên lưng đeo một chiếc gùi lớn, giúp nàng gạt đi những cành gai rậm rạp.
Hắn làm tất cả những việc này không phải để lấy lòng nàng, không phải để cầu xin một lời tha thứ ích kỷ. Mà vì hắn biết, nàng thích cuộc sống bình yên này, nàng thích nhìn thấy người dân xung quanh được sống hạnh phúc. Hắn muốn bảo vệ thế giới của nàng.
Suốt hơn hai năm làm hàng xóm, họ sống một cuộc đời phẳng lặng đến lạ kỳ.
Có khi cả tháng hai người chỉ nói với nhau vài câu chào hỏi xã giao qua bờ rào tre. Có khi vào những ngày mưa, nàng nấu một nồi cháo lớn cho lũ trẻ mồ côi trong trấn, hắn sẽ lặng lẽ đến nhóm củi, rồi cùng ngồi ăn với chúng bên hiên nhà. Hắn chưa từng một lần nhắc lại chuyện cũ ba năm trước ở vương phủ, chưa từng nhắc đến Tần gia, hay vết sẹo trên trán nàng. Hắn dùng sự im lặng và hành động để sám hối cho tội lỗi của mình.
