Chunghwa

Xin đừng đến muộn mùa hoa · Chương 13

Đoạn kết

11/7/2026

Mùa thu năm thứ hai ở trấn Lạc Thủy, gió heo may thổi về mang theo cái se lạnh đầu mùa. Những chiếc lá tử đằng vàng úa rụng đầy sân.

Chiều hôm ấy, sau khi giúp một hộ dân sửa lại mái nhà bị dột, Lục Đình Uyên trở về chỗ ở của mình. Hắn ngồi trên bậc thềm ngoài hiên, lặng lẽ nhìn sang ngôi nhà đối diện. Nơi đó, khói bếp từ quán cháo của Tần Ý đang chầm chậm bay lên, hòa vào sương chiều.

Cổng tre khẽ động. Tần Ý bước ra, trên tay phải bưng một bát cháo bốc khói nghi ngút, chầm chậm đi qua con đường nhỏ, bước vào sân nhà hắn.

Lục Đình Uyên vội vàng đứng dậy, luống cuống lau bàn tay đầy bụi bẩn vào vạt áo, định đỡ lấy bát cháo nhưng lại rụt tay về vì sợ làm bẩn nàng.

Tần Ý đặt bát cháo xuống chiếc bàn đá nhỏ dưới gốc cây, nhìn nam nhân trước mặt. Tóc hắn đã bạc thêm nhiều, khuôn mặt phong sương hằn sâu dấu vết của thời gian và lao dịch, không còn chút dáng vẻ nào của vị Thế tử kiêu ngạo năm xưa.

Nàng im lặng một lúc, rồi đột nhiên lên tiếng, câu hỏi phá vỡ sự bình lặng suốt hai năm qua: "Lục Đình Uyên, nếu năm đó ta thật sự phản bội chàng... thật sự vì Tần gia mà đánh cắp mật thư, hại chết mười vạn quân, hại chết phụ thân chàng... thì sao?"

Không gian như ngưng đọng lại. Gió thu thổi qua làm tà áo của cả hai khẽ lay động.

Lục Đình Uyên nhìn thẳng vào đôi mắt một bên sáng một bên mờ của nàng, lồng ngực phập phồng. Hắn im lặng rất lâu, rồi đáp, giọng nói trầm thấp, phiền muộn nhưng vô cùng chân thật:

"Ta vẫn sẽ hận. Hận thấu xương tủy." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt chuyển thành một nỗi đau xót vô bờ, "Nhưng ta sẽ trực tiếp đến trước mặt nàng, bóp cổ nàng, tự tay hỏi nàng một câu tại sao... Chứ không phải kết tội nàng bằng sự im lặng tự phụ của chính mình, rồi quay lưng để nàng chịu hết thảy vùi dập."

Hắn cười khổ, giọt nước mắt muộn màng khẽ lăn dài trên gò má phong sương: "Ý Nhi, sai lầm lớn nhất đời ta không phải là yêu nàng quá muộn. Mà là năm đó, ta đã quá hèn nhát, không dám cho nàng, cũng không dám cho chính mình một cơ hội để nói rõ ràng."

Sự im lặng của hắn năm đó chính là lưỡi dao sắc bén nhất đâm nát lòng nàng. Hắn thừa nhận tội lỗi của mình, không bao biện, không trốn tránh.

Tần Ý nhìn hắn, trong đôi mắt mờ đục kia dường như có một thứ gì đó vừa tan chảy. Nỗi hận, nỗi đau, sự uất ức của năm năm truy tìm và ba năm ngục tù, trong khoảnh khắc này, theo làn gió thu thổi qua giàn hoa tử đằng, rốt cuộc cũng đã hóa thành hư không. Nàng không nói lời "Ta tha thứ cho chàng", bởi vì những tổn thương ấy quá sâu, không thể xóa nhòa chỉ bằng một câu nói.

Nàng chỉ nhẹ nhàng đẩy bát cháo về phía hắn, khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhất trong suốt tám năm qua:

"Lần này... ăn khi còn nóng đi."

Lục Đình Uyên run rẩy cầm lấy chiếc thìa sứ, múc một thìa cháo đưa vào miệng. Cháo rất nóng, vị ngọt thanh và ấm áp lan tỏa từ đầu lưỡi vào đến tận tim gan, sưởi ấm cho linh hồn tàn tạ của hắn.

Mùa hoa năm ấy đã đến muộn rất nhiều năm, nhưng thật may mắn, ở cuối con đường sương khói, hoa rốt cuộc cũng đã nở.