Cuộc chiến phản loạn nổ ra ngay trước cổng thành kinh đô. Thái tử thất thế, trong cơn tuyệt vọng đã giương cung, nhắm thẳng mũi tên độc vào tim Tiêu Cảnh Uyên khi hắn đang quay lưng lại.
Theo bản năng của một bác sĩ - một phản xạ cứu người đã ăn sâu vào xương tủy từ kiếp trước, ta đã lao đến, chắn trước mặt hắn.
Phập!
Mũi tên xé gió cắm sâu vào lồng ngực ta. Máu đỏ tuôn ra như suối, nhuộm hồng cả tầm mắt của Tiêu Cảnh Uyên.
"VẪN CA!!!"
Tiêu Cảnh Uyên gầm lên một tiếng đau đớn đến xé lòng. Hắn ôm lấy ta, điên cuồng dùng nội lực hộ tâm cho ta, nước mắt của người đàn ông chưa từng khuất phục trước bất kỳ ai nay lại rơi lã chã trên mặt ta.
Ta rơi vào hôn mê sâu suốt bảy ngày bảy đêm. Trong cơn mê sảng, khi linh hồn ta lơ lửng giữa ranh giới sinh tử, ta đã khóc và gọi những cái tên mà thế giới này không ai hiểu được:
"Ba... mẹ... Con nhớ nhà... Cho con về nhà..."
Tiêu Cảnh Uyên túc trực bên giường không rời một bước. Nghe những lời lảm nhảm của ta, hắn bàng hoàng nhận ra. Nàng không phải là Tống Vãn Ca quê mùa của phủ Thừa tướng, nàng có một linh hồn tự do, một gia đình ở một nơi xa xôi nào đó. Nàng thật sự không thuộc về thế giới này, và nàng có thể rời bỏ hắn bất cứ lúc nào.
Khi ta tỉnh lại, chất độc đã được giải, nhưng ánh mắt ta nhìn hắn đã hoàn toàn trống rỗng. Không còn oán, không còn hận, và tuyệt nhiên không còn một chút tình cảm nào. Ta đã quyết định buông bỏ tất cả những dây dưa ở thế giới này.
Ta nhìn hắn, thản nhiên nói:
"Vương gia, viết hòa ly thư đi. Ta muốn đi."
Tiêu Cảnh Uyên nắm chặt lấy tay ta, đôi mắt đỏ ngầu, nghẹn ngào:
"Không... Bổn vương không ký. Nàng muốn đi đâu, ta đi cùng nàng, đừng bỏ ta lại..."
