Thái tử và Tống Nhược Y cấu kết với ngoại bang tạo phản.
Để triệt hạ Tiêu Cảnh Uyên, Tống Nhược Y đã tự tay viết một bức thư tay giả mạo nét chữ của ta, mật báo cho Thái tử về sơ đồ bố phòng của vương phủ, sau đó giấu trong phòng ta để vu oan giá họa.
Khi chứng cứ được đưa ra trước triều đình, các đại thần đều yêu cầu xử tử ta. Ta bị tống vào đại lao phủ Tông Nhân, chịu sự tra tấn dã man của những kẻ thủ cựu.
Tống Nhược Y đến thăm nuôi, đứng ngoài song sắt cười đắc ý:
"Tống Vãn Ca, ngươi có cứu huynh ấy thì sao chứ? Trong lòng Uyên ca ca, ta mới là duy nhất. Huynh ấy sẽ không bao giờ tin ngươi đâu."
Thế nhưng, nàng ta đã lầm.
Tiêu Cảnh Uyên của ngày hôm nay đã không còn là kẻ mù quáng của quá khứ. Nhìn thấy bức thư giả mạo và những vết thương trên người ta, hắn nổi điên. Lần đầu tiên trong đời, hắn gạt phắt mọi lời cầu xin của Tống Nhược Y.
Đêm đó, kinh thành đẫm máu. Tiêu Cảnh Uyên một mình một ngựa, cầm kiếm xông thẳng vào đại lao Tông Nhân phủ. Tiếng kiếm va chạm, tiếng thét thảm thiết vang dội khắp ngục tối.
Hắn tự tay chém chết hơn ba mươi lính ngục và ám vệ cản đường, huyết nhục vương vãi trên long bào của hắn. Khi hắn phá tung cửa ngục, quỳ xuống ôm lấy thân thể đầy thương tích của ta, đôi bàn tay đẫm máu của vị Nhiếp Chính Vương ấy run rẩy không thôi:
"Vãn Ca... Ta đến muộn rồi. Đừng sợ, ta đưa nàng về nhà."
Ta nhìn hắn, tầm mắt nhòe đi, nhưng trong lòng chỉ nghĩ: Nhà của ta, vốn không ở nơi này.
