Năm mười sáu tuổi, Thẩm Tri Vi chưa từng biết đến tơ lụa kinh thành, cũng không biết cầm kỳ thi họa là gì. Nàng là con gái độc nhất của Thẩm đại nho, từ nhỏ đã theo cha bôn ba khắp các vùng sông ngòi, da dẻ nhuốm màu sương gió, thứ nàng rành rẽ nhất là cách tính toán lưu lượng nước, đo đạc địa hình và vẽ bản đồ trị thủy. Điều nàng theo đuổi cả đời chưa bao giờ là vinh hoa phú quý, mà chỉ đơn giản là mong dân chúng không phải chịu cảnh màn trời chiếu đất mỗi mùa lũ về.
Mùa hè năm ấy, lưu vực sông Hoài vỡ đê. Giữa hàng vạn dân phu đang ngày đêm khuân đá đắp đê, Thẩm Tri Vi gặp Tiêu Hành Chu.
Hắn là một hoàng tử không được sủng ái, từ nhỏ đã bị ném vào quân doanh biên thùy tự sinh tự diệt. Khác với những vương tôn công tử áo quần là lượt ở kinh sư, Tiêu Hành Chu phong trần, kiên nghị và mang theo sát khí của binh đao. Hắn tin rằng, muốn thiên hạ thực sự yên ổn, thì phải có một người cầm quyền đủ mạnh mẽ, đủ tàn nhẫn để thâu tóm quyền lực.
Hai người trẻ tuổi, hai lý tưởng khác nhau, nhưng lại bị số phận buộc chặt trên những khúc đê lộng gió. Họ cùng ăn bánh thô khô khốc, cùng ngủ bờ ngủ bụi ngoài đê để canh dòng nước xiết.
Đêm trung thu năm đó, gió sông thổi lồng lộng, Tiêu Hành Chu bẻ đôi chiếc bánh nướng đưa cho nàng, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu ánh trăng rằm:
"Tri Vi, sau này thiên hạ thái bình, hoàng huynh của ta đăng cơ, ta sẽ xin một khu đất phong tĩnh mịch. Chúng ta sẽ mở một thư viện, nàng dạy người ta trị thủy, trồng trọt, ta dạy tụi nhỏ đọc sách, được không?"
Thẩm Tri Vi nhìn khuôn mặt góc cạnh của hắn, khẽ mỉm cười gật đầu: "Được, một lời đã định."
